Vì sao ngày xưa gia vị từng đắt hơn cả vàng?
Trước khi có tủ lạnh, một nhúm đinh hương hay vài tép tỏi làm một việc rất thật: giữ thức ăn khỏi nhanh hỏng.
Nhiều loại gia vị quen thuộc chứa chất kháng khuẩn. Tỏi có allicin, đinh hương có eugenol, oregano có carvacrol, quế có cinnamaldehyde. Những chất này phá hỏng màng tế bào của vi khuẩn gây hỏng thức ăn và làm chậm sự phát triển của chúng, nhờ đó món ăn ướp gia vị giữ được lâu hơn. Khả năng bảo quản đó, cộng thêm mùi vị, là một phần lý do gia vị từng được buôn bán như báu vật.
Cứ nhìn nồi bò kho hay cà ri nêm đậm gia vị: để ở nhiệt độ phòng lâu hơn mới thiu, trong khi thịt luộc nhạt thì mau hỏng hơn.
Gia vị không chỉ để tạo mùi vị. Nhiều loại còn chủ động làm chậm đám vi khuẩn khiến thức ăn bị hỏng.
Nó giúp giải thích vì sao những nền ẩm thực cay nóng nhất lại sinh ra ở vùng khí hậu nóng nhất, nơi thức ăn không có tủ lạnh hỏng nhanh nhất và gia vị kháng khuẩn có giá trị nhất.
Gia vị = thuốc diệt khuẩn có sẵn cho món ăn. Tỏi, đinh hương, quế đánh nhau với vi khuẩn làm hỏng đồ ăn.
Học ý tưởng và luyện tiếng Anh cùng lúc.